– BÀI THAM DỰ CUỘC THI VIẾT: HÀNG VIỆT TRONG MẮT NGƯỜI TRẺ
Đứng trước gương, tôi kéo nhẹ cổ áo. Vải đã mỏng đi nhiều, viền cổ sờn thành những sợi bông nhỏ, màu trắng không còn trắng. Mùi bột giặt lẫn mùi nắng phơi từ ban công còn bám nhẹ trên da. Tôi mặc chiếc áo này đi học, đi cà phê, đi gặp bạn, đi cả những hôm không muốn gặp ai.
Mua nó vào một chiều mưa tháng mười năm ngoái. Shop local brand nhỏ trên phố Trần Quốc Toản, chỉ rộng bằng hai bàn tay xòe. Chủ shop là một anh khoảng ba mươi, tóc cắt ngắn, tay lúc nào cũng dính chỉ.
Anh đưa tôi thử chiếc áo size M. Vải dày vừa phải, đường chỉ đều, logo thêu nhỏ phía ngực trái. Giá ba trăm năm mươi nghìn. Tôi trả tiền bằng tiền ăn sáng tiết kiệm được cả tuần.
Lần đầu mặc, cảm giác lạ. Vai áo hơi rộng so với khung xương của tôi, nhưng cổ vừa khít. Đi trên phố, gió thổi qua lớp vải mỏng, tôi thấy mát.
Hôm sau đi học, bạn cùng bàn nhìn rồi hỏi: “Áo mới à?”. Tôi gật. Bạn không hỏi thêm. Tôi cũng không nói gì về thương hiệu.
Ba tháng sau, cổ áo bắt đầu xù. Tôi vẫn mặc. Sáu tháng, một đường chỉ bên nách hơi bung. Tôi khâu lại bằng chỉ trắng mua ở tiệm tạp hóa. Chỉ không cùng màu hoàn toàn, nhưng nhìn kỹ mới thấy. Một năm, áo bạc rõ hơn. Tôi vẫn mặc.
Có những hôm tôi đứng cạnh các bạn mặc Uniqlo, H&M. Vải họ mịn hơn, màu đẹp, form dáng đứng hơn. Tôi nhìn xuống chiếc áo của mình, thấy nó hơi… quê. Không phải xấu. Chỉ là quê. Cái cảm giác đó đến bất chợt, rồi đi, rồi lại đến. Tôi không ghét hàng Việt. Tôi chỉ chưa chắc mình đủ tự tin để mặc nó mỗi ngày mà không so sánh.
Tháng trước, tôi giặt áo lần thứ…. không nhớ nổi. Phơi trên ban công, nắng chiều làm vải cứng lại. Khi mặc, cổ áo cọ nhẹ vào da, hơi ngứa. Tôi nghĩ đến việc bỏ. Nhưng lúc gấp áo cất tủ, ngón tay chạm vào logo thêu đã hơi bong chỉ, tôi lại đặt nó lên giá.
Nếu tôi là người làm hàng Việt, tôi sẽ không cố làm áo “xịn” như hàng ngoại. Tôi sẽ làm áo già đi một cách đẹp. Vải có thể mỏng dần, nhưng đường chỉ không bung sớm. Màu có thể bạc, nhưng bạc đều, không lem. Bao bì không cần bóng loáng, chỉ cần ghi rõ nguồn gốc sợi, cách giặt để áo sống lâu hơn.
Và trên mác, in thêm một dòng nhỏ: “Áo này sẽ sờn. Nhưng sờn theo cách của bạn”.
Tôi vẫn mặc chiếc áo trắng đó. Cổ đã sờn, vai đã rộng hơn một chút vì tôi gầy đi. Có hôm tôi nghĩ sẽ mua cái mới. Có hôm tôi nghĩ chưa cần. Chiếc áo nằm trong tủ, giữa những chiếc áo khác, chờ tôi kéo nó ra vào một buổi sáng nào đó, khi trời dịu và tôi không muốn mặc gì khác.




