– BÀI THAM DỰ CUỘC THI VIẾT: HÀNG VIỆT TRONG MẮT NGƯỜI TRẺ
Căn nhà được xây theo kiến trúc ba gian hai chái truyền thống, có hàng hiên nhỏ, mái ngói thấp. Trước nhà có một mảnh vườn hoa màu. Người già thường ngủ ít, giấc ngủ chập chờn. Ngày ấy, khi tôi thức dậy, đã thấy mệ (bà) ngồi trước hiên, khẽ bối tóc và nhìn mặt trời lên từ phía khu vườn xanh rau trái.
Mệ tôi thích ngồi chải tóc và hong nắng sớm. Mệ bối tóc lên, rồi lấy một ít dầu bóng tóc thoa lên mái đầu pha màu tuyết sương. Mệ rất quý chai dầu bóng tóc mà o (cô) tôi đã gửi từ TP. Vinh vào.
Tôi sinh ra ở một ngôi làng nhỏ ven sông. Tôi sành sỏi chuyện làm ăn của người dân ruộng đồng. Nhưng khi lần đầu bước chân ra khỏi những cánh đồng, tôi vẫn bỡ ngỡ, ngơ ngác. Mùa hè năm ấy, mẹ dẫn tôi lên thành phố chơi. Đêm trước đó, tôi không sao ngủ được, cứ trằn trọc rồi cười tủm tỉm. Tôi len lén đến bên giường mệ, cầm chai dầu bóng tóc đã cạn để quan sát từng chi tiết bên ngoài.
Sáng hôm sau, mẹ con tôi bắt chuyến xe đò đầu ngày để đi chợ Đông Ba. Số tiền dành dụm trong mùa hè, tôi đem theo để mua một cây trâm và một chai dầu bóng tóc làm quà cho mệ. Khi hỏi mua dầu dưỡng tóc, người bán hàng chìa ra một chai. Chai ấy cũng bằng thủy tinh, cũng nhỏ gọn trong lòng bàn tay, cũng có màu xanh nõn chuối. Nhưng tôi lắc đầu, nói: “Không giống. Chai mệ nội cháu thường dùng có hình cô gái tóc uốn phồng, có nhãn hiệu Hàng Việt Nam Chất lượng cao”.
Tôi quả quyết đòi mẹ dẫn sang sạp hàng khác, mua cho bằng được chai dầu bóng tóc giống hệt chai mà mệ nội tôi thường dùng mỗi sáng. Vâng, sản phẩm ấy do Công ty TNHH SX-TM Hải Thanh V.N sản xuất.
Ngồi xe đò về lại quê, dù thấm mệt, tôi vẫn thấy lòng tràn đầy niềm vui. Gió len qua ô cửa xe đò, phả vào gương mặt nhễ nhại mồ hôi của tôi. Tôi cứ ôm hai món quà vào lòng, mong nhanh về tới nhà để đem tặng mệ.
Ngày ấy, tôi quan sát và ghi nhớ nhãn hiệu “Hàng Việt Nam Chất lượng cao do người tiêu dùng bình chọn” chỉ để mua cho đúng chai dầu bóng tóc mà mệ tôi tin dùng. Thật tình, tôi nào đã hiểu hết những giá trị của nhãn hiệu nhỏ xinh ấy trên mỗi sản phẩm.
Nhãn hiệu “Hàng Việt Nam Chất lượng cao” đã ghi dấu và củng cố niềm tin trong lòng người tiêu dùng qua hành trình 30 năm nhiều thăng trầm (1996–2026) của Hiệp hội Doanh nghiệp Hàng Việt Nam Chất lượng cao. Đó hẳn là một hành trình của chữ “tâm”, chữ “tài”, cùng nỗ lực gìn giữ và nâng cao giá trị hàng Việt.
Tôi, “ngón chân cái chưa khô bùn vạn dặm”, nhưng bằng tình yêu với hàng Việt, cũng có đôi điều nhỏ bé mong góp thêm ý tưởng vào quá trình định vị thương hiệu. Chúng ta tận dụng nguyên vật liệu tại chỗ, đồng thời tích cực ứng dụng công nghệ. Đó là những điều các doanh nghiệp đã và đang thực hiện. Chất lượng đã có, song làm sao để tăng độ nhận diện trên thị trường quốc tế?
Tôi nghĩ, một hướng đi khả dĩ là các doanh nghiệp nên tận dụng giá trị văn hóa. Văn hóa Việt Nam giàu bản sắc. Mức độ nhận diện của người nước ngoài về văn hóa Việt Nam cũng ngày càng rộng. Vì vậy, doanh nghiệp có thể dựa vào nền tảng ấy, khéo léo đan cài yếu tố văn hóa vào chất lượng và ngoại quan của sản phẩm. Khi một sản phẩm hàng hóa có bản sắc, nó sẽ kể thêm một câu chuyện khác, bên cạnh câu chuyện tất yếu về chất lượng.
Đó là câu chuyện của quá trình đưa hàng Việt Nam vững vàng ra thế giới. Với thị trường trong nước, khi xét đến đối tượng người trẻ, đây cũng là một hướng đi sáng và bền vững. Là một người trẻ thuộc thế hệ 2000+, tôi hiểu khá rõ xu hướng chuộng hàng ngoại ở một bộ phận người trẻ. Nhiều lần, tôi đã trăn trở, suy nghĩ về điều ấy.
Tôi nhận ra một điều khá tự nhiên: chừng nào người trẻ còn yêu mẹ, yêu quê hương, chừng ấy họ vẫn còn yêu văn hóa. Mê hàng ngoại ư? Có, nhưng con chim thiên di mỏi cánh rồi cũng hướng về tổ. Giữa một sản phẩm mang đậm bản sắc dân tộc và một sản phẩm nhập khẩu, nếu giá trị và giá trị sử dụng tương đương, tôi tin người trẻ sẽ sẵn sàng đón nhận hàng Việt Nam Chất lượng cao.
Ví như việc dùng tre, nứa để đựng sản phẩm thay cho nhựa. Có lẽ không bạn trẻ nào lại không biết đến tre. Bạn lớn lên ở thành thị thì biết và yêu cây tre từ bài thơ “Lũy tre” của Nguyễn Công Dương. Bạn sinh trưởng ở nông thôn, nhắc đến tre là nhớ ký ức về bà, về mẹ, về đám bạn trưa hè ngồi dưới bóng tre. Dẫu bạn là ai, chạm vào tre cũng dễ gợi lên cảm giác thân thuộc. Từ tình cảm với những điều gần gũi, người ta lại thêm yêu quê hương, bởi tre từ lâu đã trở thành một hình ảnh quen thuộc của văn hóa Việt. Chính sự thân thuộc ấy có thể níu người trẻ lại để họ chậm rãi trải nghiệm, rồi vì chất lượng mà gắn bó lâu dài.
Như tôi, thỉnh thoảng, vì thương mệ, vẫn mua một chai dầu bóng tóc tặng mệ. Dẫu thị trường hôm nay có nhiều sản phẩm nhập khẩu, tôi vẫn tin dùng dầu dưỡng của Công ty TNHH SX-TM Hải Thanh V.N. Bởi lẽ, khi nhìn vào nhãn hiệu nhỏ xinh “Hàng Việt Nam Chất lượng cao”, tôi không chỉ thấy uy tín của sản phẩm, mà còn thấy những ký ức chợt ùa về, gợi lên bao nỗi nhớ thương.
Văn hóa và kinh tế – theo nghĩa hẹp ở đây là sản phẩm hàng hóa – xét đến cùng, là hai mặt của một vấn đề trong quá trình phát triển đất nước. Chúng có mối liên hệ mật thiết, tác động qua lại lẫn nhau…
Tôi thương “Hàng Việt Nam Chất lượng cao” từ chính chai dầu bóng tóc của mệ. Sau một biến cố về sức khỏe, mệ tôi đành cắt mái tóc dài. Bận đó, mệ ứa nước mắt. Với người phụ nữ Huế xưa, mái tóc dài được coi trọng lắm.
Chiều nay, tôi lại mua tặng mệ một chai dầu bóng tóc. Vâng, phải là chai dầu dưỡng có nhãn hiệu “Hàng Việt Nam Chất lượng cao”. Mệ nâng niu món quà ấy, đổ một ít ra tay, thoa lên mái tóc ngắn rồi ngửi mùi thơm quen thuộc. Có lẽ, ký ức về một thời tóc bối, trâm cài tưởng đã phủ bụi, nay chợt trở về, khiến mệ vừa mừng vừa xúc động.
TÁC GIẢ: NGUYỄN VĂN ĐỨC ANH
  • Sinh năm: 2007
  • Trường Đại học Khoa học, Đại học Huế